Giận chồng, vợ toàn dọa phá thai

Tôi biết, cũng vì chuyên này mà vợ tôi suy nghĩ và luôn sống căng thẳng. Vì thế, với tư cách là một người chồng, tôi luôn cố gắng động viên, an ủi em. Tôi muốn làm cho em cảm thấy thoải mái, có như thế mới yên tâm tính chuyện sinh con được.

Và một ngày, vào cái ngày gần 4 năm ngày cưới, em báo với tôi là em có bầu. Chúng tôi mừng rơi nước mắt, gia đình hai bên cũng rất mừng, vì cuối cùng, ông bà cũng mong ngóng và sắp có được đứa cháu ruột thịt của mình. Vì tôi là con trai duy nhất trong nhà nên việc có cháu trai nối dõi khiến bố mẹ tôi càng bận tâm. Bây giờ thì các cụ yên tâm rồi.

Bố mẹ nào chả vậy, lấy nhau lâu không có con thì ai cũng thúc giục. Tôi và em mới là người chịu nhiều áp lực nhất. Trước đây, vì cả vấn đề chưa có con và nhiều chuyện nhỏ nhặt, quan hệ giữa em và gia đình tôi không được tốt cho lắm. Tôi thì tặc lưỡi, cân đong đo đếm làm sao được chuyện ‘mẹ chồng con dâu’.

img59781RTNRX-682_vo-chong-cai-nhau-song-lau-hon

Những tưởng có con rồi, vợ chồng sẽ càng yêu nhau hòa thuận hơn. Nhưng nào ngờ, vịn cớ cả họ hàng nhà nội đều mong muốn tôi có con, nên vợ tôi ra sức hành hạ nhà chồng. Em tìm mọi cách trả thù lại mẹ chồng, những việc mà trước đây em cho là mẹ đối xử không tốt với em. Bây giờ, em giả nghén ngẩm, đau ốm suốt, để bắt mẹ tôi phải nấu nướng phục vụ em. Mẹ tôi bảo, mời mẹ đẻ lên chăm con nhưng em nhất định không chịu, nói mẹ đẻ bận. Thật ra, em muốn hành nhà chồng, hành mẹ tôi để biết được trước đây em phải phục vụ bà thế nào.

Lại còn chuyện của tôi, em hạch sách đủ điều. Em nói tôi phải đưa em đi chơi mỗi cuối tuần. Đưa em tới nhà các bạn thời trước, trong khi tôi chỉ muốn em ở nhà giữ sức khỏe. Tôi cấm không cho em đi lại nhiều vì sợ ảnh hưởng tới con thì em nói, tôi kìm hãm sự tự do của em. Em còn dọa nếu tôi không nghe lời em, em sẽ đi lại nhiều, làm việc nặng cho sảy thai thì thôi.

Hễ mỗi việc, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn, nếu tôi không làm theo ý em là em dọa này dọa nọ. Lúc nào em cũng mang cái thai ra để dọa nạt. Mẹ tôi cáu kỉnh, mắng em không biết chăm con thì em bảo, đã thế không chăm nữa, thích ai chăm thì chăm. Không công em đẻ thì ai đẻ, nên ý em là, không ai hiểu con bằng em, và cũng không ai có quyền cam thiệp gì cả. Tự em quyết.

Ngoài việc dùng con để dọa ra, em không còn ‘chiêu thức’ nào khác. Em lúc nào cũng ăn xong lên giường vắt chân, rồi bảo tôi đi bộ. Giờ bát cũng không chịu rửa, đi chợ cũng không chứ đừng nói tới việc nấu cơm. Mọi thứ, mẹ tôi làm hết. Em không nể tôi, còn nói trước mặt tôi là, tranh thủ lúc mang thai hành mẹ chồng, không sau này, đẻ xong rồi bà ấy hành cho đến khổ. Nào mẹ tôi có quá đáng gì, chỉ là phận làm dâu nên thế, và dâu con với mẹ chồng thì có bao giờ dễ chịu với nhau.

Giờ đây tôi mệt mỏi với thái độ của vợ lắm. Hành hạ người khác quá đáng. Hôm rồi tôi nói gì đó vợ nổi khùng lên, bảo: “Anh thích em bỏ cái thai này cho nhà anh mất cháu đích tôn không?”. Tôi điên quá đáp trả: “Thích thì cô cứ bỏ đi, con cô chứ có phải mình con tôi đâu. Cô làm mẹ kiểu gì, con không biết thương, hơi tí dọa bỏ. Không có con thì cô khổ, chứ tôi đi lấy vợ khác lại có con, lo gì. Cô đừng có mà dọa tôi, im đi!”. Có vẻ như sau sự phán kháng của tôi, vợ tôi đã ngộ ra vài điều và ngồi im, không dám nói gì nữa. Từ hôm ấy cũng không dám nói gì, an phận. Đúng là đàn bà khó chiều, thật sự rất mệt mỏi!

1,091 lượt xem, 3 views today



Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>